Có Phải Vì Mưa

By Đông Phong

CÓ PHẢI VÌ MƯA

 

Dạ khúc đêm nay bạn với mưa

Bút nghiên xếp lại sách dư thừa.

Bên song lơ đãng màn sương phủ

Cuối xóm chông chênh tiếng dế đưa.

Gió lạnh qua hồn khêu nến trước

Giọt buồn điểm tóc nhắc lòng xưa.

Thi ngâm văng vẳng từ truy ức

Ngỡ chết chiều hôm mãi vẫn chưa.

                                    Đông Phong

 (Tháng 5 nhà cũ nửa đêm mưa)

More...

Nửa đêm nghe tiếng mưa rơi

By Đông Phong

 

Chuyện Mưa Đêm


Nửa đêm em kể chuyện mưa rơi

Có gió tuôn mưa nước trắng trời

Phố nhỏ đìu hiu thêm quạnh vắng

Đường dài heo hút mấy chơi vơi

Phải đâu Ngưu Chức mùa than thở

Hay vốn Hằng Nga khóc nợ đời

Ánh chớp lạnh lùng đường cắt chỉ

Bắc - Nam hai nửa xé làm đôi...

 

                       oOo

 

Đếm Mưa


Ngoài hiên giọt nhớ giọt đầy vơi

Lặng lẽ bên song một mảnh đời

Đếm tiếng mưa rơi câu thổn thức

Trông hình nguyệt khóc lệ buông lơi

Canh tàn nhớ bóng thân gầy guộc

Đêm cuối thương ai dạ tả tơi

Ước gửi mưa đêm qua biển lớn

Vô năng chẳng thể cũng đành thôi.

 

                      oOo

 

Tỉnh Giấc Khuya


Giật mình chợt tỉnh giấc mơ đêm

Gõ cửa nàng mưa bước tới thềm

Gió thổi ngoài hiên nghe nức nở

Đèn leo trên gác ngắm buồn tênh

Trời cao mờ mịt trăng tàn bóng

Phố rộng đìu hiu cảnh nhá nhem

Biết bạn canh khuya còn thức giấc?

Mình ta trở dậy với mưa đêm.

 

                      oOo

 

Mưa Bên Song


Lác đác nghe mưa đổ dưới song

Tiếng như ai hát khúc tơ lòng

Gửi hồn giọt nhớ lung linh rớt

Đem mộng hạt thương lảnh lót đong

Mờ mịt sương giăng cay mắt ngóng

Hắt hiu trăng tỏa nhạt hình trông

Đều đều mưa mãi rơi không dứt

Thêm khiến lòng riêng nhớ má hồng.

 

<>)(<>                                  

         Tháng 11 năm 2008                                        

        Thơ Đông Phong                                       

More...

Chuyến tàu đêm

By Đông Phong

Chuyến Tàu Đêm

 

Anh trở lại thành đô trên chuyến tàu đến muộn

Nỗi nhớ tăng dần theo mỗi nhịp đường ray

Sao chúng mình chẳng giống đoạn đường này

Dẫu song song mà bên nhau vĩnh viễn

 

Tàu dừng lại ga vẫn tràn ánh điện

Cuối hạ rồi, sương, chợt lạnh lắm em ơi

Không người thân, vắng mất bóng nụ cười

Vali xếp, lại yên bên ghế đợi

 

Thành phố nửa đêm, phố buồn vời vợi

 

More...

Sơ Hạ

By Đông Phong

Sơ Hạ

 

Sương gió đành quên bút với nghiên

Từ mùa quân mộng thác chim uyên

Bỗng nay hạ thắm trên vườn lý

Ngỡ lại thu vàng dưới mái hiên

Tiếng quốc động than niềm đất khách

Lòng người chộn rộn nét hương viên

Vì đâu nương tử trong thơ ấy

Chưa trọn xuân hồng dứt thế duyên!

                                       (17/4/2017)

More...

Đường Lên Yên Tử

By Đông Phong

Đường Lên Yên Tử 

 

Mịt mờ sương trắng phủ non Yên

Suối ngọc hương dâng gột bụi phiền

Ngõ trúc đưa người sang đất Phật

Đường tùng đón khách đến thềm Tiên

Rừng sâu cổ thụ nghe trần thế

Núi dựng thang mây bắc nẻo thiền

Mỗi bước đá chen lòng chợt rộng

Chuông chùa một tiếng cả trời riêng.

 

More...

Một Thoáng Cố Nhân

By Đông Phong

Một Thoáng Cố Nhân

 

Gặp nhau thoáng chốc vội chia ly

Vĩnh viễn từ đây mộng ước gì

Bên đó người về nghe nắng gọi

Tôi mình trở lại xót xa đi.

 

Vẫn nhớ chiều thu vàng thuở ấy

Có người sầu kín gửi vào thơ

Gặp hồn thi khách yêu hoa sữa

Dẫu biết đông sang rụng lá chờ.

 alt

Ba năm rồi đó ba mùa vắng

Từ buổi tàn đông gió lạnh lùng

Gác nhỏ mình ai mưa tí tách

Đếm hoài những sợi nhớ chờ mong.

 

Rồi đó ba năm thành ức lệ

Mấy mùa hoa rụng vỡ đôi tim

Ngày xưa người bảo: giàn hoa tím

- Là áng thơ phai chẳng thể tìm.

 

Tôi vẫn ru mình trọn nỗi đau

Chỉ mong hoa đó sớm vơi sầu

Chờ ngày gặp lại ai cười mỉm

Tôi cũng yên lòng kiếp bể dâu.

 

Mãi dặn lòng mình như vậy đó

Mà sao chua xót những đêm tàn

Gặp nhau chỉ để chờ hai tiếng

Bến ấy bên này vãn được an


 

Người ơi có biết tôi buồn lắm

Sợ hết xuân qua chẳng nhớ người

Như vậy ắt rằng tôi đã chết

Một mùa thu trước sớm qua đời

 

Tôi biết nợ người nhiều thật lắm

Nợ chiều tay dạo lối Hồ Gươm

Đôi bờ nước chảy Sông Hồng đỏ

Nợ một kiếp này nợ tóc sương

 

Nhưng tôi nào biết chi mang trả

Nợ trước đành xem nến đỏ tàn

Gờn gợn nước sông về với biển

Gió xuân còn lại chốn sơ hoang.

 

Tương phùng! vốn chỉ chờ ly biệt

Gắng gượng môi cười lệ thấu tim

Chẳng hẹn chẳng chờ thôi chẳng ước

Một mùa dang dở biết đâu tìm.

 

                 Đông Phong (8/3/2011)

 

More...

Hoài Niệm Trung Thu

By Đông Phong

 

Hoài Niệm Trung Thu


T
rung thu nhớ chị dán lồng đèn

Em nhỏ mang khoe khắp bạn quen

Tháng tám ngày rằm nay sắp đến

Cô phòng lắng đợi bóng trăng len.

                          Đông Phong.

                                             (30/08/2008) 

More...

Vần Thơ Cuối

By Đông Phong

Vần Thơ Cuối

Thôi nay khép lại những vần thơ

Một thuở đam mê thuở dại khờ

Thuở ấy thuyền hoa chưa kịp bến

Ti Gôn vỡ vụn hết mong chờ...

 

Từ biệt người đi đã bốn mùa

Đông qua xuân lại nắng hè thưa

Hôm nay thu lạnh ai may áo?

Để tuyết sang mùa ngập lối xưa.

 

Đường cũ đành thôi nghe gió thoảng

Hoa thơm cũng vậy rụng đồng hoang

Bao nhiêu lệ đá khô dòng suối

Rừng trước đời tôi ngả bóng sang.

 

Có lẽ chiều thu nắng tắt hồng

Thân mình sẽ lạc giữa trời đông

Và hồn thu chết theo hoa tuyết

Bởi một hồn riêng hết đợi trông.

 

Vẫn biết mùa sang lạnh  lắm thay

Tương tư thêm buốt tháng năm dài

Nhưng lòng tôi đã ôi sương khói

Nến đỏ buông tàn huyết lệ đây...

 

 

 

      

 

      Tôi sợ đêm về trăng chết vội

      Chết trong lạc lõng dưới chân mây

      Nhưng tôi càng sợ loài hoa ấy

      Sẽ chết vì hay bóng nguyệt gầy.

 

      Thôi hãy dừng đi dòng chữ buốt

      Cho hoa phương ấy giấc xuân nồng

      Cho tôi dừng lại vần thơ cuối...

      Kể chuyện đời trôi mộng ước không.

 

                  Đông Phong (25/09/2008)

More...

Bài Thơ Dang Dở

By Đông Phong

Bài Thơ Dang Dở

Có người thi khách chiều đông ấy

Khép lại trang thơ viết dở dương

Từ đó bài thơ không viết nữa

Để người chia biệt kẻ tha hương.

 

Bài thơ thuở trước là mây gió

Là bóng trăng non lối hẹn thề

Là dáng hình ai khung cửa nhỏ

Đang ngồi đan áo gọi đông về.

 

Rồi đông cũng lạnh gió heo may

Hoa sữa thôi rơi nắng rủ gầy

Chỉ thấy sương giăng mờ biển cuối

Hoàng hôn đâu tím lệ sông đầy.

 

Và buổi đan xong người chửa lại

Áo bao nhiêu mũi bấy niềm thương

Nhưng đâu ai mặc đêm lạnh lắm

Nơi đó xa xôi áo nhuộm sương...

 

Nào biết tơ thương thành sợi rối

Ai mang trăng nhốt đáy sông sâu

Mang hoa gửi vào trong ngục kính

Để gỡ lòng riêng niệm khúc sầu.

 

Và chiều đông ấy căn phòng vắng

Thi khách nhận tin: trúc biệt mai

Gác nhỏ ngày xưa sương phủ trắng

Lầu hoang đâu nữa mắt u hoài.

 

Chiều đó bài thơ dang dở viết

Đành thôi bỏ lại lỡ vần mong

 

       

     

         Đường xa lỗi nhịp cầu khôn bắc

         Mang áo gỡ dần những sợi trông.

 

         Trời hỡi! Làm sao khó thế này

         Làm sao quên được chuyện xưa đây

         Sao cho hồn lạnh như băng giá

         Để áo người đan thoảng tựa mây.

 

        Chiều nay giở lại trang thơ đó

        Chuyện vẫn như xưa những xót xa

        Rượu chửa kịp say đàn vội dứt

        Trăng chưa tròn bóng đã tàn hoa.

 

        Thôi mang thơ ấy làm thuyền nhỏ

        Thả xuống sông hồn cho nước trôi

        Làm khói làm sương làm ký ức

        Một mùa dang dở một mùa tôi...

 

                    Đông Phong(23/09/2009)

More...

Niệm Khúc

By Đông Phong

Niệm Khúc

Quen em bất chợt chiều hôm ấy

Ngơ ngẩn câu thơ dạ vấn vương

Than thở lòng ai mang hé mở

Hoa đôi kết lại gói niềm thương.


Từ ấy bao đêm nhớ dặm trường

Gửi tình mơ mộng giấc mê hương

Đem hồn theo tiếng con tim thở

Để nhớ khôn nguôi đóa vô thường.


Vẫn biết người đi sẽ một phương

Tôi về ngơ ngẩn lệ thê lương.

Đường xưa sẽ vắng bông lan trắng

Bỏ lại nơi đây bóng tịch dương.


Muốn dặn lòng mình thôi thổn thức

Nhưng sao ngăn được trái tim yên

Sao che được ánh bình minh sáng

Sao tắt hương hoa ngát khắp miền.


Tôi thả hồn mình với khói sương.

Là yêu hay luyến chẳng tơ vương

Dẫu buồn hay khổ không mong nghĩ

Chỉ chút tình thôi chẳng dở dương.

         

         Tôi không ân hận tháng ngày qua

         Lúc dỗi khi mong buổi chiều tà

         Lúc trách ai kia không thuận ý

         Chỉ trông âu yếm một nhành hoa. 

 

        Ngày kia nếu có lần tìm gặp

        Tôi ngắt hoa tươi sẽ tặng nàng

        Dẫu đã muộn màng hoa chẳng biếc

        Cũng còn thương tiếc bản thơ vàng


        Tôi viết xuống đây mộng lỡ làng

        Không buồn hay hối giấc mơ hoang

        Vẫn là thương nhớ màu mắt ấy

        Lưu luyến hương yêu mãi thắm tràn


        Vẫn là thổn thức sông Hồng thở

        Hương sữa còn thơm góc phố xiêu

        Hạ nắng thu vàng đông lãng đãng

        Xuân về tô thắm đóa hoa yêu.  

                                                                  Đông Phong (24/11/2008).

More...

Cố Nhân

By Đông Phong

Cố Nhân

Nghiêng nghiêng dòng dư lệ

Ép nốt vào trang thơ

Tặng cho người cố nhân

Đêm trắng đêm vô ngần

Cố nhân hời cố nhân

Sao vội thành cố nhân.


Giọt thời gian chưa cháy

Nến đỏ sớm vội tàn

Tình hồng như giọt nến

Nóng hổi rồi lạnh ngay

Chỉ nỗi sầu lắt lay

Đọng hai tiếng cố nhân.

 

Ngoài song vầng trăng bạc

Thẫn thờ bóng phù vân

Hồn tan nhịp dương cầm

Tiếng đàn ai canh vắng 

    

 

     

 

   Điệu hờn như nước trôi

   Thôi rồi thôi cố nhân...

            

                 Đông Phong

                 03.09.2009

More...

Thuyền và Bến

By Đông Phong

 

Thuyền - Bến

 

Thuyền theo cánh gió mãi xa khơi

Có nhớ bến chăng một mảnh đời

Lạnh lẽo canh khuya trông biển động

Âu sầu chiều xuống ngóng mây trôi

Sóng đi sóng đến không bờ bến

Cát ngủ cát say mặc đất trời

Chỉ bến tương tư buồn chẳng dứt

Chân mây bàng bạc tít xa vời.

 ________________________________________________________________________________

 

Bến ngóng Thuyền

 

Thuyền xa bến cách sóng cô liêu

Bãi lạnh đơn sơ vắng cảnh chiều

Mấy độ đông về trời trắng nhạt

Bao lần xuân đến nước xanh rêu

Chân mây mờ mịt thuyền đâu thấy

Đầu bến hoang vu bóng một xiêu

Phơ phất tóc dài bay trước gió

Sáo buồn theo nước gửi thuyền yêu. 

________________________________________________________________________________

 

Vô Đề

 

Dáng liễu mơ màng đón gió say

Mây trôi trời nhẹ điểm lông mày

Con đò gối bãi nhìn sông nước

Chỉ thiếu đây thôi tóc xõa bay. 

 ________________________________________________________________________________

Bến Đợi

 

Bến còn mãi đợi gió sương rơi

Đợi cánh buồm xưa tận cuối trời

Bóng khuất thuyền đi chưa trở lại

Hồn tan sóng gợn mãi ru hời

Chân mây lạc lõng nơi dông bão

Đầu bãi hoang liêu chốn nắng phơi

Một bến tương tư hình lặng lẽ

Im mình bỏ mặc tháng năm trôi.  

________________________________________________________________________________

Cách Biệt

 

Bến đó thuyền đây cách biệt rồi

Nưới trôi về biển mãi không thôi

Một đi nào biết duyên dang dở

Mấy hẹn ngờ đâu mộng rẽ đôi

Sóng trắng biển sâu dông rũ rượi

Cát vàng bến lạnh bãi đơn côi

Trăng chia hai nửa đây và đó

Nửa đợi bờ hoang nửa biển khơi.

 

                     <>)(<>

 

           ...Thơ Đông Phong...

                   (02-2009)

More...

Đêm Mưa Lại Nhớ Chiều

By Đông Phong

Đêm Mưa Lại Nhớ Chiều


C
hiều mưa hạ trước mỗi mùa thi

Hai đứa chung đôi chửa ước gì

Gạt giọt mưa rơi trên mái tóc

Mắt tròn hơ hững biết mong chi.


Một buổi người đi một biệt ly

Trường xưa vắng bóng lệ sầu bi

Bao nhiêu thương nhớ theo ô trước

Một góc nằm nghiêng nghĩ ngợi suy.


Nếu biết tình xưa ai đã nặng

Rằng chưa kịp hứa mộng tơ duyên

Người phiền than trách hay không đó?

Có trách tôi không? lỡ bến thuyền...


Giờ đây gác vắng buồn hiu hắt

Hình bóng trường xưa vẫn chửa phai

Róc rách nghe mưa đêm khẽ hạt

Tiếng như trăng vỡ giấc mơ tan...


                                   Đông Phong   

                                   13.11.2008

More...