Nhất phiến giang sơn nhất dạ trường,
Kim tinh bất khởi, mục vô phương.
Phong trung viễn hữu đa thanh khốc,
Minh nhật hà năng tổng tự sương?
Nhất phiến giang sơn nhất dạ trường,
Kim tinh bất khởi, mục vô phương.
Phong trung viễn hữu đa thanh khốc,
Minh nhật hà năng tổng tự sương?
Đường Xa
Bao năm xuôi ngược đường xa
Cũng vì hai chữ về nhà mà thôi
Xuân nay lại đến thật rồi
Hàng cây con nước ngậm ngùi nhớ thương.
Đông Phong (1/2010)

Đêm Đông
Ai chinh nhân, ai thi xướng?
Đêm đông dài,
ai khóc để ta say.
Đường muôn dặm...
vạn quan hà.
Cây không thành lối,
Cỏ ngả màu sương.
Se sắt heo may luồn khung cửa,
gõ nhịp dương cầm...
Đêm tha hương...
Lầu hoang trơ lạnh, nguyệt thê lương.
Đông Phong
(17-12-2009)

Mộng Lỡ Làng
Thôi thế người đi mộng lỡ làng,
Năm canh vò võ giấc mơ hoang.
Tim tôi sớm vụn theo hoa tuyết,
Lệ bạn còn vương dưới bến trăng.
Chuyện thế sen tàn hay cúc nở,
Duyên tình ngó chết vẫn tơ mang.
Cho nên con nước chia bờ lạnh,
Tội sáo Trương Chi khóc đá vàng.
Đông Phong(06.10.2009)
Trung Thu Vành Khăn Trắng
| Buốt quá trăng ơi! Lạnh bóng vàng Trung thu ngày lũ trắng vành tang Cha theo cùng mẹ, không về lại Nước cuốn đi rồi, những khói nhang.
Chẳng có hoa thơm không bánh kẹo Hương trầm che phủ bóng trăng non Đèn sao thành nến, ôi hồn dại... Trời giáng tai ương xuống phận con.
Cha gầy bữa trước đương ham việc Tần tảo mẹ hiền chuyện nước nôi Giặc bão tràn về, qua xóm chợ Thân con phút chốc: Trẻ mồ côi....
| Em út
ngây thơ, đưa mắt ngóng
Đầu xanh chị gái đội khăn tang Bao nhiêu khách viếng, bao nhiêu xót Nức nở đời con giữa buổi rằm.
Và thế mùa trăng, lạnh mái nhà Thêm còng dáng nội những chiều sa Khóc con đi mãi theo dòng nước Thương cháu, vai gầy, gánh mẹ cha.
Máu chảy ruột mềm, ôi mắt trẻ Miền trung tang tóc, nước đau thương Trung thu mùa lũ vành khăn trắng
Phủ xuống
đời thơ, những khói hương. |
Tôi ngóng trăng thu mãi nẻo xa,
Xót thương nghe bão giật quê nhà.
Tái tê khăn trắng, người kêu bạn,
Nháo nhác đầu xanh, trẻ gọi cha.
Từng hạt mưa rơi - dùi xác thịt,
Mỗi dòng báo đọc - cứa thân da.
Miền trung khúc ruột đầm cơn lũ,
Đau nước, tha hương, mắt lệ nhòa.
Đông Phong

Hoài Niệm Trung Thu
Trung thu nhớ chị dán lồng đèn
Em nhỏ mang khoe khắp bạn quen
Tháng tám ngày rằm nay sắp đến
Cô phòng lắng đợi bóng trăng len.
Đông Phong.
(30/08/2008)
Vần Thơ Cuối
Thôi nay khép lại những vần thơ Một thuở đam mê, thuở dại khờ Thuở ấy thuyền hoa chưa kịp bến Ti Gôn vỡ vụn, hết mong chờ...
Từ biệt người đi, đã bốn mùa Đông qua xuân lại, nắng hè thưa Hôm nay thu lạnh, ai may áo? Để tuyết sang mùa ngập lối xưa.
Đường cũ, đành thôi nghe gió thoảng Hoa thơm cũng vậy rụng đồng hoang Bao nhiêu lệ đá, khô dòng suối Rừng trước, đời tôi, ngả bóng sang.
Có lẽ chiều thu nắng tắt hồng Thân mình sẽ lạc giữa trời đông Và hồn thu chết theo hoa tuyết Bởi một hồn riêng hết đợi trông.
Vẫn biết mùa sang lạnh lắm thay Tương tư thêm buốt tháng năm dài Nhưng lòng tôi đã, ôi sương khói Nến đỏ buông tàn, chúc lệ đây...
|
Tôi sợ đêm về, trăng chết vội Chết trong lạc lõng dưới chân mây Nhưng tôi càng sợ loài hoa ấy Sẽ chết vì hay bóng nguyệt gầy.
Thôi hãy dừng đi, dòng chữ buốt Cho hoa phương ấy giấc xuân nồng Cho tôi dừng lại, vần thơ cuối... Kể chuyện đời trôi, mộng ước không.
Đông Phong (25/09/2008) |
|
Có người thi khách chiều đông ấy Khép lại trang thơ viết dở dương Từ đó bài thơ không viết nữa Để người chia biệt, kẻ tha hương.
Bài thơ thuở trước là mây gió Là bóng trăng non, lối hẹn thề Là dáng hình ai, khung cửa nhỏ Đang ngồi đan áo, gọi đông về.
Rồi đông cũng lạnh, gió heo may Hoa sữa thôi rơi, nắng rủ gầy Chỉ thấy sương giăng mờ biển cuối Hoàng hôn đâu tím, lệ sông đầy.
Và buổi đan xong, người chửa lại Áo bao nhiêu mũi bấy niềm thương Nhưng đâu ai mặc, đêm lạnh lắm Nơi đó xa xôi, áo nhuộm sương...
Nào biết tơ thương thành sợi rối Ai mang trăng nhốt đáy sông sâu Mang hoa gửi vào trong ngục kính Để gỡ lòng riêng, niệm khúc sầu.
Và chiều đông ấy, căn phòng vắng Thi khách nhận tin: trúc biệt mai Gác nhỏ ngày xưa sương phủ trắng Lầu hoang đâu nữa mắt u hoài.
Chiều đó bài thơ dang dở viết Đành thôi bỏ lại, lỡ vần mong |
Đường xa lỗi nhịp, cầu khôn bắc Mang áo gỡ dần những sợi trông.
Trời hỡi! Làm sao khó thế này Làm sao quên được chuyện xưa đây Sao cho hồn lạnh như băng giá Để áo người đan thoảng tựa mây.
Chiều nay giở lại trang thơ đó Chuyện vẫn như xưa những xót xa Rượu chửa kịp say, đàn vội dứt Trăng chưa tròn bóng đã tàn hoa.
Thôi mang thơ ấy làm thuyền nhỏ Thả xuống sông hồn, cho nước trôi Làm khói, làm sương, làm ký ức Một mùa dang dở, một mùa tôi...
Đông Phong(23/09/2009) |
Xót Chuyện Hôm Qua
Cho ta viết vội tiếng thơ buồn Đàn đứt dây tơ hạt ngọc tuôn Gió lạnh không xuyên khe cửa nhỏ Lòng riêng vẫn buốt giá băng hồn.
Ly tan ngọc vỡ nước tràn rơi Tay thưa chẳng thể ngăn dòng lại Tim chết theo hồn dáng tả tơi.
Tỉnh giấc canh khuya vẫn một nhà Gác nhỏ như xưa ta chẳng khác Nhưng còn đâu nữa kẻ chờ xa.
Mộng mị đêm thâu cõi nhạt nhòa | Hết thật mất rồi ! ta tỉnh giấc Tỉnh rồi thêm xót chuyện hôm qua. Đông Phong(07.01.2009). |
Từ Đó
|
Từ đó hồn tôi chết bẽ bàng Hoa xưa tàn tạ những chiều hoang Người đi xa lắm, dòng sông chảy Nước chẳng về xuôi, tội đá vàng.
Và mỗi chiều thu, mỗi chiều thu Ai buồn rắc lá, khói sương mù Chân trời nơi ấy, cây trơ bóng Đâu khắc chữ tình trên lá khô.
Đêm về lạnh lắm, sao khuya hỡi Trăng khóc vì ai, bóng ngả dài Mây bay, trời rộng, cây hờ hững Chỉ có hồ nghiêng đón lệ cay.
Ôi gác buồn hiu, căn ngục tối Nhốt lòng thi khách, nhốt sông xanh Và rồi sông ấy trơ ghềnh sỏi Bởi chuyến đò xưa vắng bộ hành
Tôi biết từ đây mộng lỡ làng Tung lên trời thẳm giấc mơ hoang Xòe tay chỉ thấy dòng dư lệ Đất dưới chân mềm cũng xốn xang |
Từ đó mình tôi một võ vàng Ai mang đàn khẩy khúc ly tan Thương Ngô vời vợi, Tương giang hỡi Gom lại thư xưa, nến đỏ tàn...
Kìa trăng đã lạnh, vậy sang thu Đông hãy về đi, tuyết mịt mù Cho hồn tôi phủ hơi sương giá Xoa bớt niềm đau, kiếp lãng du... |
Niệm Khúc
Quen em bất chợt chiều hôm ấy Ngơ ngẩn câu thơ dạ vấn vương, Than thở lòng ai mang hé mở Hoa đôi kết lại gói niềm thương.
Gửi tình mơ mộng giấc mê hương Đem hồn theo tiếng con tim thở, Để nhớ khôn nguôi đóa vô thường.
Tôi về ngơ ngẩn lệ thê lương. Đường xưa sẽ vắng bông lan trắng, Bỏ lại nơi đây bóng tịch dương.
Nhưng sao ngăn được trái tim yên Sao che được ánh bình minh sáng Sao tắt hương hoa ngát khắp miền.
Là yêu hay luyến chẳng tơ vương Dẫu buồn hay khổ không mong nghĩ Chỉ chút tình thôi chẳng dở dương. | Tôi không ân hận tháng ngày qua Lúc dỗi, khi mong buổi chiều tà, Lúc trách ai kia không thuận ý, Chỉ trông âu yếm một nhành hoa.
Ngày kia nếu có lần tìm gặp Tôi ngắt hoa tươi sẽ tặng nàng Dẫu đã muộn màng hoa chẳng biếc Cũng còn thương tiếc bản thơ vàng
Không buồn hay hối giấc mơ hoang, Vẫn là thương nhớ màu mắt ấy Lưu luyến hương yêu mãi thắm tràn,
Hương sữa còn thơm góc phố xiêu Hạ nắng thu vàng đông lãng đãng Xuân về tô thắm đóa hoa yêu. |
Người đã đi xa, cách biệt rồi Hoa xưa héo rủ chẳng lên đôi Trăng tà bỏ lại mây bay mãi Tàn tạ sao đêm, hạt lệ rơi.
Đem thơ thương nhớ gởi tình riêng Mang hồn giằng xé qua trời biển Cất tiếng yêu thương một chữ duyên.
Đôi tay đã muộn nắm bên nhau. Nhưng tôi chẳng thấm lời người ấy Cho đến hôm nay một nỗi sầu.
Nhưng nếu biết rằng tôi sẽ khổ Sẽ là đau đớn lúc chia ly Sẽ tuôn dòng lệ trên mi ướt Hối hận, tôi không có nghĩ suy.
Sẽ biết tìm đâu sương với khói Mỏng manh lưu luyến chẳng hề tiêu Biết tìm đâu hỡi! Mây xưa cũ... Tan tác từ đây một buổi chiều.
Không than không thở để người đi Thế nhưng tim vẫn còn mong nhớ Lòng mãi khắc ghi chẳng biến suy.
Thanh mai trúc mã vậy là thôi, |
Hoa chưa cài kịp lên trên tóc Nhẫn chửa kịp mang đã lỡ rồi.
Chiều nay buồn quá xem thơ trước Muốn bớt niềm đau bớt tái tê Muốn tách hồn mình ra khỏi xác Nhập vào thơ đó kéo mơ về.
Cách biệt người ơi! Thơ rớt lệ Tigon hết thắm tím màu xưa Hắt hiu rừng trước không còn đợi Vắng lạnh núi trơ những buổi thừa
Tuôn trào thương tiếc viết lên đây Ngày sau có lúc còn mong nhớ Góp lại chút duyên dẫu chẳng đầy.
|
Mê
Trần tục đua tranh bởi kiếp mê,
Chìm trong cõi tạm nợ thời mê.
Khom lưng mò lợi dăm cơn mộng,
Khắc đá phơi danh một chữ mê.
Sớm ngắm hoa tàn hay kẻ tỉnh,
Đêm tìm nguyệt rụng ấy người mê.
Ai mang giấy trắng tô trời hửng,
Chiều đến hoen vàng bọc giấc mê.
Đông Phong
10.09.2009
Chiều Nhớ
Mỗi
buổi chiều về chuông gọi nhớ
Bên hiên nắng trĩu, bóng cô liêu
Buồn du một khúc, căn gác nhỏ
Nỗi nhớ sao đong đếm ít nhiều.
Nhớ hình phố cũ liêu xiêu gió
Nhớ phượng năm xưa có trổ hoa
Ghế đá nằm trơ yên nắng đốt
Thương ai đợi mãi dưới chiều tà.
Thôi mang nỗi nhớ hòa câu viết
Giữ lại mảnh riêng giữa phong ba
Tấp nập, một mình, ta một góc
Cùng ai gác nhỏ ngắm phương xa
Đông Phong
(Tokyo 2008)
Nghiêng nghiêng dòng dư lệ Ép nốt vào trang thơ Tặng cho người cố nhân Đêm trắng đêm vô ngần Cố nhân hời cố nhân Sao vội thành cố nhân.
Nến đỏ sớm vội tàn Tình hồng như giọt nến Nóng hổi rồi lạnh ngay Chỉ nỗi sầu lắt lay Đọng hai tiếng cố nhân.
Ngoài song vầng trăng bạc Thẫn thờ bóng phù vân Hồn tan nhịp dương cầm Tiếng đàn ai canh vắng |
Điệu hờn như nước trôi Thôi rồi, thôi cố nhân...
Đông Phong 03.09.2009 |
Quê Ơi!
Nhớ lắm quê ơi! bờ, bến, bãi...
Dòng sông xanh, lũ trẻ đầu xanh
Ngày tắm mát, đêm ánh trăng lành
Gió đồng quê thơm mùi hương nếp.
Nhớ sáng chiều, lửa bùng trên bếp
Chị cùng em, ngồi xếp ước mơ
Xếp tuổi thơ trong đốm lửa mờ
Ngày mai sáng ánh hồng khắp chốn!
Quê hương giờ qua mùa gian khốn
Mà cúc vàng đã bốn thu sang
Đêm nghe gió, trong giấc mơ màng
Không mùi lúa... quê mình... xa quá...
Đông Phong.
30.12.2008
Nhắn Gửi
Cho tôi viết nốt dòng thơ nữa
Dang dở thơ buồn buổi biệt ly
Thơ khóc trăng tròn hai nửa vỡ
Tơ hồng chưa nối héo xuân thì.
Cho tôi nhắn gửi dòng thơ ấy
Chẳng có cao sang chẳng mộng mơ
Câu chữ đơn sơ mang ghép vội
Trăng xưa khép lại, vén đường tơ.
_____________________________________________
Đây với Đó
Có hương thơm có gió cuối thu sang Có trời đêm ai gửi ánh trăng vàng Chút se lạnh đông phong sao nghe ấm.
Hà Nội, hình ai, tóc chấm lưng ong Câu thơ gieo mang mối tơ lòng Gói bốn mùa gửi cho đây với đó. |
|
_________________________________________
|
Chẳng
Trọn Duyên
Nếu biết kiếp này chẳng trọn duyên, Người ơi, có hẹn buổi bên thuyền? Nắng chưa chớm đỏ mây giăng lối, Nến chửa cháy hồng gió quá hiên. Lũ lượt mưa về dông tám hướng, Dập dềnh nước đổ sóng đôi miền. Thuyền con mái nhỏ chèo khôn đặng Đắm mất tình thơ, bạc tóc huyền. |
________________________________________
Nhớ Bạn
Phương xa nhớ bạn chốn Hà Thành, Nhớ bóng trăng xưa ánh mỏng manh. Đêm xuống nhìn sao qua biển tím, Sáng lên trông nắng cuối trời xanh. Thành xưa gió bấc giờ se lạnh, Phố cũ hoa thơm đã rớt cành? Dáng nhỏ người còn qua lối vắng, Vai gầy tóc xõa, tiếng thanh thanh. | |
...Thơ Đông Phong...
Giật Mình Nghe Tiếng
Chim Ca
Mờ sáng bên hiên tiếng sẻ ca,
Giật mình ngỡ tưởng sớm quê nhà.
Bao mùa bút mực quên men nguyệt,
Mấy thuở phong sương nhạt vị hoa.
Ngắm ảnh năm xưa thèm hạ đến,
Soi gương giờ lại tiếc xuân qua.
Gác con trướng mở trời nam vọng,
Nắng xuống nơi đây mắt cũng nhòa.
<>)(<>
Chiều Hoang Lạnh
Chiều hoang ghê lạnh giết hồn nhau,
Khắc khoải chuông ngân vạn nỗi sầu.
Phố rộng lao xao, đông mãi vậy,
Lầu con hiu quạnh, vắng từ lâu.
Trời trong nắng đỏ dường phai sắc,
Đất mát cây xanh cũng nhạt màu.
Hương thắm trần gian sao nỡ tận
Hay lòng năm trước chết do đâu?
<>)(<>
Tận Duyên Hết Nợ
Duyên nợ năm xưa trả lại thôi,
Phong ba một kiếp hết mơ rồi.
Tình theo hoàng hạc đi không lại,
Mộng lạc phù vân chẳng thể hồi.
Tằm nhả xong tơ hờn cũng dứt,
Tràng se mãi cát hận khôn nguôi.
Ngậm ngùi bỏ lối chim xanh trước,
Cách trở quan san nguyệt bẻ đôi.
...thơ Đông Phong...
(07-2009)
Đi Tìm Hoài Niệm
Kỷ niệm hôm nào cháy trong tim Bao nhiêu thương nhớ gọi đi tìm Miệt mài rong ruổi về xa vắng Ngắm lại dấu xưa đã rêu phong.
Người cũ sang ngang chuyến đò hồng Tôi ngồi ôn lại kiếp phong sương Thương mình lạnh lẽo đời ngang dọc Chúc bạn xuôi dòng đến bến mong.
Năm ấy chiều thu buồn biệt biệt Lá vàng rơi xuống phủ đường mê Ngày đi nắng héo sầu không thắm Sương lạnh bờ hoang thiếu bước về. |
Mờ mịt chân quê đường khuất lối Sông dài nước trắng bãi ngăn đôi Người xa, xa thật người thôi lại Bóng xuống chiều lên bóng một người. Đông Phong |
Chuột Cống Dự Tiệc
Xóm dưới làng trên hễ tiệc tùng,
Y rằng chẳng thiếu tấm thân ông.
Moi tường đục vách mò xôi gấc,
Rúc ghế trèo mâm khoét thịt hồng.
Ỷ thế hôi tanh người khiếp vía,
Cậy mình nhơ bẩn chúng ghê lòng.
Phình da kễnh bụng chùi râu mỡ,
Khổ đám dân tình chịu thiệt không
_________________________________________

Chuột Cưới Mèo
Rộn ràng chiêng trống lọng hoa treo,
Nhà chuột mừng vui cưới rể mèo.
Rước kiệu đám hôi căng sức ráng,
Khai đường bọn nhắt vặn kèn reo.
Cô dâu dệt mộng thân no gấm,
Ông nhạc thêu mơ số thoát nghèo.
Nào biết trai kia hườm vuốt nhọn,
Nến hồng chửa thắp mạng thôi veo.
_________________________________________

Phận Trâu Đen
Thương lắm trâu đen lạc cõi trần,
Một đời mang ách cực đầy thân.
Gắng công vai kéo khi mùa vụ,
Cam chịu đầu rơi bữa cúng thần.
Tuổi tráng đành cho người xỏ mũi,
Năm già thôi mặc họ khao quân.
Sinh chi cái buổi đau thương vậy,
Bừa dưới, roi trên bạc vạn phần.
_________________________________________

Đời Anh Lợn
Béo tốt quanh năm chỉ hát hò,
Ăn tham ngủ đẫy chẳng âu lo.
Đói lòng giục mõm kêu eng éc,
Căng bụng thu tai gáy phí phò.
Cứ ngỡ kiếp này phen ấm cật,
Nào hay tiệc đến phải qua lò.
Vì ăn cám tốn trương thân mỡ,
Khiến họa bây giờ héo mặt mo.
__________________________________________

Chiến Mã
Phong ba lặn lội chiến công dầy,
Khói lửa binh đao vẫn sát đây.
Giọng hí tung trời oai sấm giật,
Vó lồng cuốn bụi lẹ chim bay.
Khinh tên chẳng giáp xông đồ trận,
Nghĩa chủ cô thân vượt trọng vây.
Một lỡ tướng quân thời bỏ mạng,
Thủy chung xin gác giấc cho thầy.
...Thơ Đông Phong...
(2009)
Phai Sắc Ti Gôn Tha thiết hai màu đã vội xa, Ti Gôn thương khóc một đời hoa. Cánh hồng tim vỡ còn day dứt, Bông trắng tình phai hết đậm đà. Thu trước hây hây cười gió thổi, Đông nay tàn tạ rủ ngày qua. Người đi không lại bờ xưa tím, Máu nhỏ hồn thơ, lệ ướt nhòa! |
|
| Hoa Cau Nhớ Hàng xóm nhà bên rợp bóng cau, Hoa theo làn gió trắng phau phau. Bao mùa bởi mến không phai sắc, Mấy thuở vì thương chẳng nhạt màu. Mãi đợi duyên hồng nung đá phiến, Hoài mong tình thắm kết cơ trầu. Cánh đưa theo bước chân viễn xứ, Gửi đến phương xa mộng ước đầu. |
| Trở Về Trường Xưa Trở lại trường xưa xác phượng rơi, Thanh xuân cháy hết rụng bên đời. Cánh hoa rướm lệ rời mùa hạ, Đám bạn chia tay giã cuộc chơi. Vắng lặng buồn trơ hàng bóng cỗi, Hoang liêu sầu nhủ tiếng ve hời. Nắng chiều rớt xuống dòng lưu bút, Người vội như hoa khuất cuối trời. |
<>)(<>
...Thơ Đông Phong...
(Hè 2009)
Bá Nha Khóc Tử Kỳ(1)
Đập vỡ đàn này vĩnh biệt thôi,
Âm dương đôi ngả bạn xa rồi.
Thất không giữ lại làm chi nữa?
Bát tuyệt ngân lên chẳng thể hồi,
Núi Mã hoang sơ, hồn vẫn đợi.
Sông Dương heo hắt, lệ thêm rơi,
Tử Kỳ khuất bóng, ai nghe điệu?
Lưu thủy thanh sơn hận khó vơi.
Tình Thu Chết
Tình thu trước phai màu tuyết trắng
Biết tìm đâu chút nắng tơ vuơng
Còn đây trời biển đôi đường
Trùng dương ngàn dặm tha phuơng vợi vời.
Đợi chi nữa đường đời chia rẽ
Mảnh trăng thu ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc bồi hồi
Nửa nơi góc bể nổi trôi không về.
Nhớ thu trước, nay thề chẳng vẹn
Đông lạnh sang bến hẹn hoang liêu
Trời chiều ngả bóng nghiêng xiêu
Mờ sương khói trắng, cánh diều nơi đâu.
Đông Phong
(10 - 2008)
Linh Hồn Trong Mưa
Mở song cửa đón mưa vào gác nhỏ
Mắt bâng khuâng ngắm đèn đỏ mù xa
Hạt lạnh rơi khẽ tan nhòa trên má
Tỉnh hồn mê qua một giấc mơ hoa.
Tiếng gió than trên nóc nhà run rẩy
Trong cơn giông ai gẩy khúc tê lòng
Mưa mãi rơi trên phố không hình bóng
Có linh hồn tìm đến cõi mông lung.
Bỏ quên đời với muôn ngàn lưu luyến
Hay tang thương sao khiến gió tả tơi
Mưa rơi đi vào lối nhỏ từng đời
Rửa hồn người sạch bóng mối chơi vơi.

Đêm Cuối
Không nghe đêm cuối tiếng mưa rơi
Chỉ có thở than phận cách rời
Ép nốt hai dòng dư lệ biệt
Từ nay không viết chuyện mưa rơi.
Từ nay không viết chuyện mưa rơi
Còn viết chuyện chi kể mộng đời?
Có kẻ nơi xa buồn chẳng nói
Ôm sầu một bóng biết sao vơi...
Đông Phong
(Cuối tháng 11 năm 2008)

Sương không tan, mây chẳng tán, khói khôn tiêu...
Còn đây giăng mắc tím chiều hoàng hôn....
| « | September 2010 | » | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| Su | Mo | Tu | We | Th | Fr | Sa |
| 1 | 2 | 3 | 4 | |||
| 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 |
| 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |
| 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |
| 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | ||